Soạn bài – Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia (Tuần 9)

Soạn bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia (Tuần 9), trang 88 – 89 SGK tiếng việt lớp 5 tập 1. Để học tốt hơn danh sách các bài tập trong bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia, sau đây là hướng dẫn soạn bài đầy đủ, ngắn gọn và chi tiết nhất.

Hướng dẫn soạn bài – Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia (Tuần 9)

Đề bài: Kể chuyện về một lần em được đi thăm cảnh đẹp ở địa phương em hoặc ở nơi khác.

Trả lời:

Bài viết tham khảo

Bốn mùa trong năm, có lẽ đẹp nhất là mùa xuân. Mùa của muôn loài cùng vươn mình trỗi dậy sau một mùa đông lạnh lẽo kéo dài. Mùa xuân còn là mùa của những lễ hội đầu năm, mọi người cùng thảnh thơi du xuân dự lễ và cầu mong cho một năm may mắn, bình an. Mùa xuân vừa qua, em đã được cùng bố mẹ đến thăm Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên của tỉnh Vĩnh Phúc.

Từ tối hôm trước, em đã rất háo hức chuẩn bị cho chuyến đi thăm quan chùa. Em cùng mẹ chuẩn bị đồ đạc để mang theo như đồ thắp hương làm lễ, quần áo ấm và đồ ăn, thức uống. Sau đó, cả nhà em đi ngủ sớm để chuyến đi ngày hôm sau được thuận lợi.

Đúng 6 giờ sáng, chuyến xe xuất phát. Trên xe hôm nay còn có các cô, các bác trong cơ quan mẹ em cũng đi hành hương về nơi đất Phật. Từ Hà Nội đến Thiền viện Trúc Lâm là 85 ki-lô-mét. Vì xuất phát từ sớm nên ngoài trời vẫn chưa sáng hẳn. Hai bên đường, cảnh vật vẫn còn như chìm trong giấc ngủ, những giọt sương đọng lại trên cành lá như những hạt ngọc nhỏ xinh, lấp lánh. Tiết trời ngày đầu xuân se lạnh, những hạt mưa phùn lất phất bay.

Đến chín giờ sáng, chiếc xe dừng lại dưới chân núi. Nhìn lên trên, Thiền viện Trúc Lâm thấp thoáng hiện ra trong mây trắng bồng bềnh, giữa màu xanh của rừng núi Tam Đảo. Một bức tranh tuyệt đẹp vô cùng, Em cùng mọi người leo bộ, qua những bậc thang để lên đến chùa. Đường đi khúc khuỷu, quanh co, dẫn cả đoàn qua những bậc đá lên cao vút. Em có cảm giác mình được đi giữa chốn thần tiên với bốn bề mây trắng. Cảnh vật ở đây hoang sơ, không khí vô cùng trong lành và sạch sẽ. Tất cả mọi người đều cảm nhận được sự thanh tịnh và trang nghiêm nơi đất Phật.

Khi lên đến sân chùa, em cùng bố mẹ chỉnh đốn lại trang phục và bước vào trong chùa. Em chắp tay thành kính và mong đức Phật phù hộ cho cả gia đình em sức khỏe, bình an và may mắn. Hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần nên rất đông du khách đến vãn cảnh. Mọi người đến đây để tưởng nhớ công ơn của đức Phật và các vị Thánh. Mẹ em nói rằng đó là một truyền thống đạo lí tốt đẹp của dân tộc.

ĐIều khiến em ấn tượng nhất đó là cùng bố mẹ dự bữa cơm chay ở nhà chùa. Bữa cơm với những món ăn được chế biến từ rau củ, không sát sinh các loài động vật, thể hiện tấm lòng từ bi của đức Phật. Mọi người tham dự bữa ăn đều thấy vui vẻ vàcảm nhận được ý nghĩa sâu sắc từ những điều đức Phật đã dạy. Cuối bữa ăn, chúng em được các vị sư phát tặng cuốn sách nhỏ về những điều Phật răn dạy mỗi người những điều nên và không nên làm trong cuộc sống. Cuốn sách rất bổ ích, giúp em sống tốt hơn trong cuộc sống.

Thoáng chốc, trời đã chuyển sang chiều. Em cùng bố mẹ lên xe ô tô để chuẩn bị trở về nhà. Chiếc xe từ từ lăn bánh, ngôi chùa vẫn nằm đó, thanh tịnh giữa núi rừng bao la. Chuyến đi đã giúp em biết thêm về những phong cảnh đẹp của đất nước, biết thêm về nét văn hóa của truyền thống dân tộc. Em mong rằng sẽ được cùng bố mẹ đi đến nhiều nơi hơn nữa để mở rộng hiểu biết của bản thân mình.

Tham khảo thêm cách soạn khác bài Kể chuyện: Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia (Tuần 9)

Đề bài: Kể chuyện về một lần em được đi thăm cảnh đẹp ở địa phương em hoặc ở nơi khác.

Trả lời:

Bài viết tham khảo

Trong lớp em, bạn Ngọc có ông bà ngoại ở cồn Tàu. Cái cù lao nhỏ ấy có nhiều khu vườn rộng rãi, trái ngọt cây lành trù phú. Thế là chúng em – một số bạn chơi thân với Ngọc nhân dịp nghỉ học kì, đã đến thăm ông bà của Ngọc.

Chiếc xuồng chở năm bạn nhỏ chúng mình rời bến. Nhỏ Ngọc và nhỏ Nga – hai con rái cá của miền sông nước này – lãnh việc chông chèo. Hai đứa ra lệnh bọn em phải ngồi yên. Nước đang lớn, sông Cửa Trung ít sóng – không đầy mười phút sau, xuồng chúng em đã qua bờ bên kia. Vào lạch nhỏ, chiếc xuồng lại luồn lách giữa chằng chịt hai bên bờ toàn là cây trái, chẳng mấy chốc, xuồng cập bến. Được biết trước nên hai ông bà của Ngọc mừng rỡ ra đón chúng em. Theo bước của ông bà, chúng em lên bến, đi vào một khu vườn xanh mượt nhiều loại cây trái khác nhau.

Ơ kìa! Bao nhiêu là thứ trái cây ẩn mình trong bóng lá. Những trái chôm chôm chín đỏ trĩu cành. Những trái boòng boong màu vàng in hình xuống lặt nước xanh mát của con rạch nhỏ. Che rợp cả khoảng vườn là những cây hàng cụt xòa tán rộng rinh. Ngọc dẫn chúng em đến một dãy nhãn xanh, rái đơm trĩu trịt từng chùm và giới thiệu đó là giống nhãn hột tiêu. Nhờ bà ngoại giải thích, chúng em mới biết, thì ra, sở dĩ có tên là nhãn hột tiêu vì hột nhãn nhỏ như hột tiêu. Tách trái nhãn này ra toàn là cơm, ngon tuyệt vời. Chúng em cứ ngỡ như lạc vào xứ sở thần tiên. Mùi sầu riêng, mùi mít tố nữ thoang thoảng ngọt ngào. Lóa cả mắt, chúng em bị mê hoặc bởi biết bao màu sắc của nhiều tầng bậc: tầng thấp, tầng cao của cây trái từ màu vàng của boòng boong, của cóc chiu, màu trăng trắng của nhãn đến màu nâu sậm của măng cụt.

Trước mắt chúng em, cây nào cũng sum suê, trái đơm cành trĩu, đan vào nhau làm thành một chiếc dù xanh khổng lồ xòe ra giữa trời trưa nắng gắt.

Chúng em ngồi xuống một gốc chôm chôm. Ông bà ngoại cho phép chúng em vào tiệc. Ba quả sầu riêng to được khui ra thơm nức mũi. Các loại trái cây khác cũng được dọn ra. Chúng em tha hồ ăn…

Khi trời đã về chiều, chúng em mới xin phép ông bà ngoại để ra về. Tới nhà rồi mà mùi hương cây trái dường như cứ vương vấn beo em. Khu vườn tuyệt vời ấy đã đi vào giấc ngủ của em vào buổi tối hôm ấy.

(BAIVIET.COM)