Soạn bài – Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia (Tuần 27)

Soạn bài Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia (Tuần 27) trang 89 – 90 SGK tiếng việt lớp 4 tập 2. Để học tốt hơn danh sách các bài tập trong bài Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia (Tuần 27), sau đây là hướng dẫn soạn bài đầy đủ, ngắn gọn và chi tiết nhất.

Hướng dẫn soạn bài – Kể chuyện được chứng kiến hoặc tham gia (Tuần 27)

Giải câu hỏi (Trang 89 SGK tiếng việt 4 tập 2)

Kể lại một câu chuyện về lòng dũng cảm mà em được chứng kiến hoặc tham gia.

Gợi ý

1. Tìm ví dụ về lòng dũng cảm:

–  Các chú bộ đội, công an và cả những người dân bình thường vật lộn với nước lũ để cứu người, cứu tài sản (Em đã xem những hình ảnh này trên ti vi hoặc trực tiếp chứng kiến).

– Em thẳng thắn phê bình những việc làm sai trái của bạn (như: không có ý thức bảo vệ của công, thiếu ý thức kỉ luật, thiếu lễ độ với thầy cô, với người lớn tuổi); em biết nhận lỗi của mình,…

2. Nhớ và ghi lại vắn tắt câu chuyện định kể:

– Câu chuyện bắt đầu ra sao? Tên của người có hành động dũng cảm.

– Diễn biến chính của câu chuyện.

– Câu chuyện kết thúc thế nào?

3. Kể thành lời.

4. Trao đổi về ý nghĩa của câu chuyện.

Trả lời:

Tôi đã được đọc nhiều truyện viết về lòng dũng cảm. Tôi cũng đã nghe thầy giáo kể về những tấm gương cao đẹp thể hiện lòng dũng cảm trong chiến đấu của bộ đội ta. Tuy nhiên, trong trí nhớ của tôi thì câu chuyện sau đây đã gây cho tôi một ấn tượng sâu sắc nhất, vì chính tôi đã chứng kiến chuyện này.

Hôm ấy tôi và Tuấn cùng đi học về. Chúng tôi phải ra bến sông, qua đò mới có thể trở về xóm trại của mình. Lúc ấy mới độ năm giờ chiều nhưng đã có vẻ tối vì trời đầy mây đen và có mưa lác đác rơi. Bến đò vắng vẻ. Dưới đò chỉ có bác lái đò và một chú bộ đội đang chờ hai đứa chúng tôi đi xuống. Người nào cũng lụp xụp khoác áo mưa. Miếng gỗ bắc làm cầu xuống đò rất trơn. Tôi thận trọng đi trước, dò từng bước và đã xuống đến lòng đò. Tuấn đi sau, bỗng đến giữa cầu, Tuấn trượt chân ngã nhào xuống nước và bị dòng sông đang vào mùa nước lớn cuốn trôi đi. Thế là, nhanh như cắt, chú bộ đội trút bỏ vội vàng cái nón cối đội đầu, cái áo mưa khoác trên vai và quẳng cái ba lô nặng trên lưng xuống lòng thuyền, rồi nhảy ùm xuống lao theo Tuấn đang bị trôi xa. Chỉ mươi sải bơi dài, chú bộ đội đã đuổi kịp Tuấn lúc ấy đang chới với trên dòng nước và dường như sắp bị chìm. Chú bộ đội quàng một tay vào cổ Tuấn rồi bơi nhanh về thuyền. Bác lái đò chèo nhanh đò về phía hai người dưới nước và đã lôi được họ lên thuyền. Sự việc diễn ra thật bất ngờ và quá nhanh chóng. Tuấn chỉ bị sặc nước chút ít nhưng mọi điều nguy hiểm đã qua. Tôi thay mặt bạn cảm ơn chú bộ đội nhưng chú chỉ hiền lành cười và nói:

– Mùa này, nước lũ đang về, khi qua sông các cháu phải hết sức cẩn thận đấy.

Đấy câu chuyện của tôi chỉ có thế, nhưng tôi và chắc là cả Tuấn nữa suốt đời sẽ chẳng quên. Chú bộ đội mà chúng tôi còn chưa biết tên đúng là một người lính Cụ Hồ dũng cảm.

(BAIVIET.COM)