Soạn bài – Chính tả: Nhớ – viết: Truyện cổ nước mình

Soạn bài Chính tả: Nhớ – viết: Truyện cổ nước mình trang 37 – 38 SGK tiếng việt lớp 4 tập 1. Để học tốt hơn danh sách các bài tập trong bài Chính tả: Nhớ – viết: Truyện cổ nước mình, sau đây là hướng dẫn soạn bài đầy đủ, ngắn gọn và chi tiết nhất.

Hướng dẫn soạn bài – Chính tả: Nhớ – viết: Truyện cổ nước mình

Giải câu 1 (Trang 37 SGK tiếng việt 4 tập 1)

Nhớ – viết: Truyện cổ nước mình (từ đầu… đến nhận mặt ông cha của mình).

Trả lời:

Truyện cổ nước mình

Tôi yêu truyện cổ nước tôi

Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa

Thương người rồi mới thương ta

Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm

Ở hiền thì lại gặp hiền

Người ngay thì được phật, tiên độ trì.

Mang theo truyện cổ tôi đi

Nghe trong cuộc sống thầm thì tiếng xưa

Vàng cơn nắng, trắng cơn mưa

Con sông chảy có rặng dừa nghiêng soi.

Đời cha ông với đời tôi

Như con sông với chân trời đã xa

Chỉ còn truyện cổ thiết tha

Cho tôi nhận mặt ông cha của mình.

Trả lời:

Đọc thuộc đoạn thơ đã cho. Chú ý trình bày đúng thể thơ lục bát và các từ có âm đầu r/d/gi hoặc có vần ân/âng.

Giải câu 2 (Trang 38 SGK tiếng việt 4 tập 1)

a) Điền vào ô trống tiếng có âm đầu là r, d hay gi?

– Nhạc của trúc, nhạc của tre là khúc nhạc của đồng quê. Nhớ một buổi trưa nào, nồm nam cơn…. thổi, khóm tre làng rung lên man mác khúc nhạc đồng quê.

– Diều bay, diều lá tre bay lưng trời… Sáo tre, sáo trúc bay lưng trời, đưa tiếng sáo,… nâng cánh…

THÉP MỚI

b) Điền vào chỗ trống ân hay âng?

– Vua Hùng một sáng đi săn

Trưa tròn bóng nắng nghỉ ch… chốn này

D… d… một quả xôi đầy

Bánh chưng mấy cặp, bánh giầy mấy đôi.

NGUYỄN BÙI VỢI

– Nơi ấy ngôi sao khuya

Soi vào trong giấc ngủ

Ngọn đèn khuya bóng mẹ

Sáng một v.. trên s…

 

Nơi cả nhà tiễn ch…

Anh tôi đi bộ đội

Bao niềm vui nỗi đợi

Nắng nửa thềm nghiêng nghiêng.

VŨ QUẦN PHƯƠNG

Trả lời:

a) Lần lượt em điền như sau:

– Nhạc của trúc, nhạc của tre là khúc nhạc của đồng quê. Nhớ một buổi trưa nào, nồm nam cơn gió thổi, khóm tre làng rung lên man mác khúc nhạc đồng quê.

– Diều bay, diều lá tre bay lưng trời. Sáo tre, sáo trúc bay lưng trời. Gió đưa tiếng sao, gió nâng cánh diều.

b) Điền vào chỗ trống như sau:

Vua Hùng một sáng đi săn

Trưa tròn bóng nắng nghỉ chân chốn này

Dân dâng một quả xôi đầy

Bánh chưng mấy cặp, bánh giầy mấy đôi.

 

– Nơi ấy ngôi sao khuya

Soi vào trong giấc ngủ

Ngọn đèn khuya bóng mẹ

Sáng một vầng trên sân

 

Nơi cả nhà tiễn chân

Anh tôi đi bộ đội

Bao niềm vui nỗi đợi

Nắng nửa thềm nghiêng nghiêng.

Tham khảo thêm cách soạn khác bài Chính tả: Nhớ – viết: Truyện cổ nước mình

Câu 1. Nhớ – viết: Truyện cổ nước mình (từ đầu… đến nhận mặt ông cha của mình).

Trả lời:

Truyện cổ nước mình

Tôi yêu truyện cổ nước tôi

Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa

Thương người rồi mới thương ta

Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm

Ở hiền thì lại gặp hiền

Người ngay thì được phật, tiên độ trì.

Mang theo truyện cổ tôi đi

Nghe trong cuộc sống thầm thì tiếng xưa

Vàng cơn nắng, trắng cơn mưa

Con sông chảy có rặng dừa nghiêng soi.

Đời cha ông với đời tôi

Như con sông với chân trời đã xa

Chỉ còn truyện cổ thiết tha

Cho tôi nhận mặt ông cha của mình.

Trả lời:

Đọc thuộc đoạn thơ đã cho. Nhớ đến từng câu từng chữ, từng dấu câu trong đoạn. Chú ý trình bày đúng thể thơ lục bát và các từ có âm đầu r/d/gi hoặc có vần ân/âng.

Câu 2.

a) Điền vào ô trống tiếng có âm đầu là r, d hay gi?

– Nhạc của trúc, nhạc của tre là khúc nhạc của đồng quê. Nhớ một buổi trưa nào, nồm nam cơn…. thổi, khóm tre làng rung lên man mác khúc nhạc đồng quê.

– Diều bay, diều lá tre bay lưng trời… Sáo tre, sáo trúc bay lưng trời, đưa tiếng sáo,… nâng cánh…

THÉP MỚI

b) Điền vào chỗ trống ân hay âng?

– Vua Hùng một sáng đi săn

Trưa tròn bóng nắng nghỉ ch… chốn này

D… d… một quả xôi đầy

Bánh chưng mấy cặp, bánh giầy mấy đôi.

NGUYỄN BÙI VỢI

– Nơi ấy ngôi sao khuya

Soi vào trong giấc ngủ

Ngọn đèn khuya bóng mẹ

Sáng một v.. trên s…

 

Nơi cả nhà tiễn ch…

Anh tôi đi bộ đội

Bao niềm vui nỗi đợi

Nắng nửa thềm nghiêng nghiêng.

VŨ QUẦN PHƯƠNG

Trả lời:

a) Cơn gió thổi; Gió đưa tiếng sáo; gió nâng cánh diều.

b)

– Nghỉ chân, Dân, dâng

– Một vầng trên sân, tiễn chân.

(BAIVIET.COM)